Sáng hôm sau, cả một xe ngựa chất đầy hàng hóa được chuyển đến Montgomery Hall, tất cả đều dành cho Annie. Alex có cảm giác như một đứa trẻ trong lễ Giáng sinh lúc anh chỉ đường cho mấy người đàn ông đi qua gian nhà để vào thư phòng mình, nơi đây từ giờ sẽ là thư phòng kết hợp với phòng nhạc.
Khi thấy cây đàn organ, bà Maddy nhướng đôi lông mày lên khó hiểu. “Cậu Alex, cậu chắc chắn muốn có một thứ ồn ào thế này trong thư phòng của mình chứ? Cậu sẽ tập trung thế nào được đây?”
Alex sẽ tập trung cao độ, chỉ không nhất thiết phải là chuyện sổ sách. Mấy tuần trước, anh đã quyết định sẽ tán tỉnh vợ bằng âm thanh. Anh sẽ bị đọa đày nếu đặt toàn bộ mồi nhử của mình ở phòng khác.
“Annie đang ở đâu?”, anh hỏi bà Maddy.
“Trên phòng trẻ. Lại đang vẽ vời, tôi nghĩ thế.”
Alex mỉm cười, hồi hộp muốn khoe Annie tất cả những thứ anh đã mua cho cô đến nỗi anh chạy ra xe chở đồ và tự mình vồ lấy một thùng hàng. “Chúng tôi làm được, thưa ngài Montgomery”, một trong số những người đàn ông nói. “Đây là công việc của chúng tôi.”
“Tôi không ngại giúp đâu.”
Alex bê thùng hàng vào thư phòng và đặt nó trên mặt bàn. Lục dao trong túi quần ra, anh cắt dây và dải buộc, rồi gập lưỡi dao lại. Những chiếc ống nghe. Gần như thật cung kính, Alex nhấc một chiếc ra khỏi thùng. Anh nhoẻn miệng cười với bà Maddy. “Dụng cụ trợ thính của Annie! Giờ tôi có thể bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-dieu-cua-annie/2172240/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.