Đời người đến lúc này, Bàng Hồng từ trước đến nay chưa từng nếm qua mùi vị tuyệt vọng đau đớn đến vậy.
“Làm cái gì cũng đồng ý sao? Ông nghĩ sao khi làm một con chó cho tôi cưới?" Triệu Phong lại nói.
Bàng Hồng sững sờ, mặt đen như đất.
Phải biết rằng Nhà họ bàng mặc dù ở Giang Nam là nhà tương đối yếu trong mười dòng họ lớn, nhưng ở thành phố Giang Nam này không có kẻ nào dám đưa ra yêu cầu làm con chó cho người khác như vậy.
"Thiên Vân, nếu ông ta đã không chịu làm, vậy thì ông làm đi!”
Triệu Phong trở mặt nhìn Thiên Vân mà nói.
Sau đó Bàng Hồng đột nhiên nằm dài trên đất, thè lưỡi thở phì phò, mà nói: "Thầy Triệu Phong, ngài xem giống không ạ? Tôi...
tôi sau này chính là con chó của ngài đây ạ!" Triệu Phong cười cười, nhìn Bàng Hồng mà nói: “Cho ông thời gian ba ngày, sau khi làm được gia chủ thì ông mới đủ tư cách làm con chó của tôi thôi, Thiền Vân sẽ giúp ông!" “Vâng, thưa thầy Triệu Phong! Tôi nhất định làm được, nhất định làm được.”
Bàng Hồng gật đầu như giã chảy mà đáp.
Thật ra nghĩ kĩ lại Bàng Hồng trong lòng cảm thấy có chút may mắn, mặc dù mất mặt, phải làm con rối của người khác.
Nhưng phía sau có những người như Triệu Phong và Thiên Vân, vậy vị trí gia chủ Nhà họ Bàng thì lấy được dễ như trở bàn tay Sau khi Triệu Phong rời khỏi quán cà phê, Thiền Vần mới miễn cưỡng đi đến bên cạnh Bàng Hồng mà nói: "Lần này giúp ông thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727422/chuong-847.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.