Thiên Vân cười một cách khinh thường, trong ánh mắt cũng hiện lên đầy vẻ khinh thường, mà nói: "Thiên Vân tôi mà sợ cậu bảo thủ, thì uống phí sông suốt bao nhiêu năm nay rồi.”
Nói xong, Thiên Vân đi đến bên cạnh Bàng Hồng, mà nói: “Đi nhé, chỉ cần ở chỗ này thì tôi sẽ không nhúng tay vào việc của cậu nữa!" Bàng Hồng mặc dù không cam tâm, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Thiền Vãn rời đi trước, “Đợi đã!”
Ngay khi một vài người vừa bước đến cửa, đột nhiên có tiếng người gọi họ đứng lại.
Bàng Hồng giật mình, có một chút khó hiểu quay đầu lại nhìn Triệu Phong, lẽ nào tên nhóc này muốn tìm cái chết sao? Thiên Vân lúc này cũng dừng bước, cùng lúc quay người lại, nhìn thấy Triệu Phong đang nhìn mình với một ánh mắt đầy lạnh lùng.
"Thật xin lỗi, hôm nay các người không một ai có thể rời đi!”
Triệu Phong nhìn với ánh mắt đầy lạnh lùng trên người đầy sát khí lan tỏa dần dần ra xung quanh.
"Nhóc con, cậu như thế này là đang muốn tìm cái chết đúng không!”
Nhìn Triệu Phong vậy mà lại không chịu bỏ qua, trong lòng Bàng Hồng vậy mà lại rất vui, hắn còn đang lo lắng làm sao để khiến Thiên Vân đối phó với Triệu Phong đây, thì bản thân đã tự dâng đến cửa rồi! “Ha ha ha..."
Thiền Vân lúc này đột nhiên lại bật cười lớn, trong ánh mắt lộ ra vẻ đầy xem thường và khinh bỉ.
“Nhóc con, cậu nghĩ rằng dựa vào cậu mà đã có tư cách ra oai trước mặt tôi rồi hay sao?" Thiên Vân khinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727421/chuong-846.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.