Nghe thấy Lưu Phúc uy hiếp, quản lý sảnh lớn chỉ khinh thường cười một tiếng, cũng lười không thèm so đo, nói: "Vậy thì gọi đi!" Nói xong quản lý sảnh lớn để cho nhân viên phục vụ, dẫn đoàn người vào trong phòng ở tầng một.
Mặc dù phòng ở tầng một và hai có sự chênh lệch rõ ràng, nhưng đối với Diệp Lan Cùng Chu Hạo mà nói, đây là lần đầu tiên được tới nơi như vầy ăn cơm, không khỏi cảm thấy hoa mắt.
Đá cẩm thạch màu đen trên mặt đất, tường được dán đầy ánh vàng, đèn lớn thủy tinh hình tháp giữa phòng, làm cho Diệp Lan Không khỏi cảm thán có tiền thật tốt! "Thông gia, bà nói xem ăn một bữa cơm còn phải tới nơi xa hoa như này, thật sự là quá hoang phí rồi!" Diệp Lan cười nói.
Lúc này Mã Ngọc cũng bởi vì bị mất mặt ở sảnh lớn nên trong lòng có chút khó chịu, nghe thấy Diệp Lan nói như vậy, Mã Ngọc hừ lạnh một tiếng, nói: "Biết tốn kém là được, mặc dù chút tiền ấy đối với chúng tôi mà nói căn bản không tính là cái gì, nhưng sau này khi Chu Linh gả vào Nhà họ Lưu cũng không thể Phong phí như thế!" "Vâng vâng vâng."
Diệp Lan liên tục gật đầu.
Nhìn thấy dáng vẻ hèn mọn của Diệp Lan ở trước mặt Nhà họ Lưu, trong lòng Chu Linh cảm thấy vô cùng khó chịu, mấy lần muốn mở miệng, đều bị Diệp Lan ngăn lại.
Mà Chu Hạo từ khi nhìn thấy Lưu Phúc cùng Mã Ngọc cũng cười theo, không dám thở mạnh, ở trong mắt Chu Hạo chỉ có sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727308/chuong-733.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.