Triệu Phong nắm chặt nắm đấm, đi một bước đến trước mặt Phùng Băng.
Trong lúc đó, một số thuộc hạ của Phùng Băng đã ngay lập tức chặn ở trước mặt Phùng Băng.
"Ôi, muốn ra tay sao?" Phùng Băng khinh thường vừa cười vừa nói.
Lưu Hổ đã sợ tới mức cả thân đều toát mồ hôi lạnh.
Nếu Triệu Phong thực sự ra tay ở đây, hôm nay hai người bọn họ sẽ rất khó sống sót mà đi ra ngoài.
Chưa nói đến những người khác, chỉ riêng mấy tên võ sĩ trong hội quán võ thuật này của Phùng Băng thôi, bọn họ cũng không phải là những người thích ăn chay.
"Cậu chủ Triệu, anh bình tĩnh một chút, nơi này không phải địa bàn của chúng ta, hơn nữa lúc này các võ sĩ còn đang ở đây" Lưu Hổ nhắc nhở Triệu Phong.
Một tiếng cậu chủ Triệu này khiến cho vẻ mặt của Phùng Băng lập tức kinh ngạc.
Cậu ta đứng lên, chỉ vào Triệu Phong rồi quay sang Lưu Hổ hỏi: "Anh Ngũ Lưu, anh vừa gọi cậu ta là cậu chủ gì cơ? Có phải não của anh bị hỏng rồi không? Cả cái Thành phố Giang Nam này, tôi cũng chưa từng nghe qua cậu chủ họ Triệu bao giờ”
"Đầu óc của anh cũng không tệ, tôi cảm thấy đầu của anh cũng sắp không giữ được nữa rồi.
Cơ hội cuối cùng, thả Lý Mạc ra" Triệu Phong lạnh lùng nói.
"Mẹ nó, tôi sẽ cho cậu thành đồ chơi của chó.
Mau đánh gãy chân và tay của cậu ra rồi ném ra bãi rác cho chó ăn đi" Phùng Băng nói một cách thiếu kiên nhẫn, sau đó anh ta chuẩn bị đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727288/chuong-713.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.