Cả quãng đường đi, không ai nói với ai câu gì.
Sau khi đến hội quán võ thuật dưới lòng đất của Vương Huy, Triệu Phong và Lưu Hổ bước ra khỏi xe.
"Cậu chủ Triệu thiếu, hay là tôi gọi người tới đây trước.
Một lúc sau, nếu có chuyện gì xảy ra, trước tiên chúng ta cũng sẽ an toàn hơn.”
Lưu Hổ đứng ở một bên cúi người rồi nói, khí thế của anh ta không có đến một nửa so với bình thường.
Nhìn bộ dáng run rẩy lúc này của Lưu Hổ, trong lòng Triệu Phong thầm thở dài, lạnh lùng nói: “Được rồi, đừng để lại dấu vết gì.
Tôi tự có tính toán, nếu cậu sợ thì bây giờ cậu có thể trở lại”
Lưu Hổ nào dám đi, liên tục gật đầu nói: "Tôi cũng là lo lắng cho sự an toàn của cậu chủ mà thôi."
Lạnh lùng nhìn thoáng qua Lưu Hổ một cái, Triệu Phong cũng không nói gì nữa, anh nhấc chân đi về phía hội quán võ thuật.
Hội quán võ thuật dưới lòng đất này vốn là một nơi kinh doanh không thể nhìn thấy ánh sáng, nhưng điều này lại có thể làm cho Vương Huy vui vẻ và sung sướng đến như vậy.
Điều này chứng tỏ Vương Huy này cũng coi như có chút bản lĩnh, ít nhất so với những người đời thứ hai chỉ biết dựa vào gia đình rồi ngồi chờ chết thì có vẻ anh ta mạnh hơn rất nhiều.
Hơn nữa Vương Huy còn biết dùng loại hình kinh doanh này để kiếm tiền, đồng thời, anh ta cũng phải duy trì khoảng cách và thiết lập mấy con rồi làm lá chắn cho mình.
Nhờ vậy anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727287/chuong-712.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.