Đm! Liễu Uyên cũng bị dọa sợ đến nhảy dựng.
Khi ông ta nhìn thấy gương mặt này của Triệu Phong thì lập tức nổi da gà khắp cả người.
Hóa ra ông ta dập đầu mạnh xuống sàn nhà này giờ đều là dập đầu với thằng nhóc này.
Ngay lúc đó, Liễu Uyên nổi trận lôi đình.
“Tại sao lại là mày?”
Ánh mắt của Liễu Uyên dường như muốn nứt ra, lộ vẻ dữ tợn.
“Đúng vậy, chính là tôi, tôi chính là vị kia mà hai người yêu cầu”
.
Triệu Phong thản nhiên nói, giữa lông mày mơ hồ có khí chất cao quý.
“Ha ha ha, đúng là buồn cười, này mà cũng xứng đáng? Theo tao thấy là mày muốn chạy tới đây ăn uống miễn phí thì có, bảo vệ và nhân viên phục vụ khách sạn chết ở đâu hết rồi, phòng bao sang trọng thể này mà lại để người khác tùy tiện xông vào như vậy sao?”
Ngay sau đó, Liễu Uyên quay đầu nhìn về phía vợ mình, cười to nói: “Ha ha ha, Ngọc Mai, có phải quá buồn cười hay không, thằng nhóc này mà cũng tự xưng là ông đây, dám giả mạo vị đại nhân kia, không cần nhà họ Liễu chúng ta ra tay thì nó cũng đã tự xong đời rồi”
“Đúng vậy, làm sao mà ông lớn kia có thể cho phép người khác giả mạo mình được, nếu như người kia biết được thì chắc chắn sẽ dạy dỗ mày gấp bội!”
Trời quang, mây tạnh, vậy nên anh ta nghĩ anh ta muốn làm gì cũng được? Liễu Uyên và Tôn Ngọc Mai đều cho rằng Triệu Phong giả mạo người đứng đầu Công ty Lương Dược, không cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727119/chuong-544.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.