Giờ phút này, có những người đang vây xem theo phản xạ có điều kiện mà nhắm mắt vào. Răng rắc!
Mọi người không tưởng tượng được một màn đã xảy ra.
Nháy mắt, sắc mặt của Tề Diêm Vương thay đổi, trở nên đặc biệt dữ tợn.
Dù Tề Diêm Vương từng tập võ, sức chịu đựng của cơ thể cao hơn người bình thường nhiều nhưng vẫn bị Triệu Phong bẻ gãy.
Đau! Đay như kim châm xát muối!
Mặc dù Tề Diêm Vương không hét lên nhưng cả khuôn mặt ông ta phờ phạc.
Sức chịu đựng của Tề Diêm Vương quá mạnh mẽ, đổi là người bình thường, sớm đã đau đến ngã xuống mặt đất lăn lộn, thậm chí là ngất đi.
Những người khác nhìn thấy cảnh này, vẫn còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì. Họ chỉ nhìn thấy Tề Hận Thủy và Triệu Phong bỗng nhiên ngừng động tác.
Bởi vì hình tượng của Tề Hận Thuỷ trong lòng mọi người là loại tồn tại kiên cố không gì phá nổi, gần như là sắp bị thần hóa rồi.
Cho nên lúc này, khi mà Tề Hận Thủy và Triệu Phong đứng song song nhau, bọn họ cũng không biết cánh tay của Tề Hận Thủy đã bị Triệu Phong bẻ gãy.
Còn trong mắt Triệu Phong, vẫn tràn ngập lạnh lùng, thờ ơ như cũ.
Sau khi bẻ gãy cánh tay của Tề Hận Thủy, Triệu Phong cũng không hưng phấn tí nào.
Chỉ vì anh bẻ gãy cánh tay của Tề Hận Thủy giống như bẻ gãy một cành mai vậy. Thoải mái tùy ý.
Rất rõ ràng, Tề Hận Thủy cũng chú ý đến ánh mắt này của Triệu Phong. Từ ánh mắt và nét mặt của Triệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726987/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.