"Ai đáng bắt nạt viên ngọc nhà tôi hả?!"
Một tiếng gầm lên, âm thanh như phá chiêng, khàn khàn mang theo uy nghiêm.
Tề Hận Thủy tới rồi! Tề Hân Thủy coi Tề Như tuyết như hòn ngọc quý trong tay.
Khi ông ta nhìn thấy có người đang bắt nạt cháu gái bảo bối của mình, ông ta giận không kiềm được, như mây đen đè đến.
Ông ta cao hơn một mét chín, hơn nữa thấy rõ được được mũi ưng, ánh mắt sắc bén như dao, đúng là ông ta có thể làm ra một loại áp lực cường thế. Mọi người nhìn thấy Tề Hận Thủy hung hăng đi tới, nhưng thỏ nhìn thấy diều hâu, bốn phía lùi bước né tránh, em sợ ảnh hưởng tới mình.
Phía sau ông ta, còn có mười vệ sĩ mặc comle màu đen, thân hình cao to cường tráng.
Bả...bả...bá...Mười tên vệ sĩ nhanh chóng vây quanh, động tác lưu loát chỉnh tề, trong vòng mười giây đã bao vây Triệu Phong.
Mà lúc này, trong đám người đã có mười người mặc áo đen, tùy cơ hành động.
Toàn bộ lực chú ý của bọn họ đều đặt trên người Triệu Phong. Một khi tình hình có biến, bọn họ đều sẽ thần tốc xông lên, hình thành thế trận song song với vệ sĩ của Tề Hận Thủy.
Thực sự nghĩ Triệu Phong không có ai à, chẳng qua những vệ sĩ mà Lương Trí Nghĩa sắp xếp đều ẩn nấp trong đám người. Tề Như Tuyết thấy đại cứu tinh đến đây rồi, vội vàng xông qua, chui vào lòng ông nội.
"Ông nội, anh ta bắt nạt cháu, anh ta đánh cháu, tát cháu hai cái bạt tai. Ông nhất định phải trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726986/chuong-411.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.