Ngay lập tức, Lâm Manh Manh xấu hổ đỏ bừng mặt lên.
"Tôi... Tôi... có thể quỳ được không? Hay là chỉ gọi bố thôi có được không?". "Có phải cô không chơi tới cùng được rồi đúng không?"
"Triệu Phong, chẳng qua là do số anh may thôi. Vốn dĩ là do Ninh Phỉ Phỉ giản dị, dễ gần, vì chị ấy là một thần tượng đáng để hâm mộ cho nên anh mới thắng tôi thôi! Chả có gì đáng để tự hào cả!" Lâm Manh Manh cãi.
"Ngây thơ thật đấy!" Triệu Phong cười lạnh lùng một tiếng.
Hôm nay Ninh Phỉ Phỉ chịu đến nơi hẹn là do anh tạo áp lực cho cô ta, chứ không phải do cô ta là một người giản dị, dễ gần gì đó. Lâm Manh Manh quá non nớt rồi.
"Dù sao thì lần này anh thắng cũng là do số anh may thôi" Lâm Manh Manh đầu cái miệng nhỏ nhắn lên rồi nói.
"Vậy lần trước tôi thắng cô cũng là do số tôi may đấy à?" Triệu Phong hỏi vặn lại.
"Tôi chỉ nói lần này anh thắng là do Ninh Phỉ Phỉ là một thần tượng tốt mà thôi" Lâm Manh Manh nói bằng giọng không phục.
"Đừng nói nhảm nữa, quỳ xuống gọi bổ đi!" Ánh mắt của Triệu Phong chỉ lướt qua một cái.
"Trong nhà hàng nhiều người như vậy, tôi quỳ xuống trước mặt anh thì có vẻ không hay lắm nhỉ. Hay là tôi gọi anh là bố thôi nhé, chuyện này coi như xong được không?"
Lâm Manh Manh muốn giở thói ăn vạ. Bảo cô ta quỳ xuống gọi Triệu Phong là bố trước mặt người khác, chỉ nghĩ thôi cũng khiến cô ta cảm thấy vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726971/chuong-396.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.