Trong nháy mắt đó, đúng là Lâm Manh Manh đã bị ánh mắt uy nghiêm của Triệu Phong dọa sợ.
Cô ta ngẩn người một lúc rồi sau đó mới trả lời: "Tại tôi thấy chúng ta uống loại rượu vang đắt những 38 nghìn tệ này thì có hơi tiếc thôi."
"Vậy để Ninh Phỉ Phỉ uống thì không tiếc à?" Triệu Phong hỏi vặn lại ngay tức khắc.
"Cô ấy là ngôi sao nổi tiếng đấy, tất nhiên là xứng tầm để uống rượu vang 38 nghìn tệ rồi."
"Nếu cô cảm thấy bản thân không xứng để uống loại rượu này thì cô đừng uống, để tôi và chị cô uống" Triệu Phong nói.
"Đừng... Đừng nha... Sao mà hai người có thể uống hết được, rượu vang tác dụng từ từ những nồng độ rất cao đấy nhé"
Lâm Manh Manh nghĩ, dù sao thì hôm nay Ninh Phỉ Phỉ cũng sẽ không đến đâu, nếu rượu vang đã được mở ra rồi vậy thì cứ uống đi cũng được. Đây là chai rượu vang có giá 38 nghìn tệ đó, từ trước đến giờ cô ta nào đã được uống loại rượu vang đắt tới như vậy.
"Vẽ chuyện." Triệu Phong cười lạnh lùng một tiếng.
"Không phải tôi vẽ chuyện đâu nha, tôi chỉ thấy anh suy nghĩ mọi chuyện không được thấu đáo lắm thôi. Rõ ràng là anh biết Ninh Phỉ Phỉ không đến, vậy mà anh vẫn cho người mở nút chai rượu vang đó ra. Người nhà với nhau mà uống chai rượu đó thì đúng là Phong phí mà" Lâm Manh Manh giải thích.
"Tôi hiểu ý cô rồi, ý cô nói chúng ta uống rượu ngon là Phong phí vì muốn biết thép tốt hay dở thì nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726970/chuong-395.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.