“Đúng hợp với ý tôi”
Triệu Phong nhếch khóe môi mỉm cười, sau đó gật đầu một cái ra hiệu.
Trịnh Văn Kiệt nhìn thấy thầy Triệu Phong của mình mỉm cười thì trong lòng của anh ta cũng như được mở cờ.
“Ngưu Hoan Hỉ, còn ngây người ra đó làm cái gì!”
Thấy Ngưu Hoan Hỉ do dự không quyết định, hai mắt Trịnh Văn Kiệt cũng dần dần trở nên lạnh lẽo.
đồ được, được rồi”
Ngưu Hoan Hỉ vội vàng gật đầu, luống cuống đứng dậy, sau đó đi tới trước mặt Dương Nguyệt Như, nhưng đến nơi rồi anh ta vẫn tiếp tục chần chờ, rốt cuộc là có nhất thiết phải xuống tay hay là không đây.
Bàn về thân phận, chắc chắn là Dương Nguyệt Như không thể so sánh được với Trịnh Văn Kiệt, nhưng mà lỡ như anh ta không thể trèo lên được cái cây to là Trịnh Văn Kiệt này, mà lại cứ như vậy đắc tội với cả Dương Nguyệt Như nữa, như thế thì đến cuối cùng, cả hai đầu đều không mò được món hời gì.
“Ngưu Hoan Hỉ, cậu dám!”
Dương Nguyệt Như thật sự là không hề nghĩ tới, Trịnh Văn Kiệt lại vì Triệu Phong mà để cho Ngưu Hoan Hỉ ra tay đánh bà ta.
Mối quan hệ của hai người Triệu, Trịnh này khiến cho bà ta đột nhiên nảy sinh ra một mối nghi ngờ, có lẽ, quan hệ của bọn họ còn thân thiết hơn nhiều so với những gì mà bà ta tưởng tượng.
Nhưng mà vào lúc này rồi thì cũng không quan tâm, suy xét được đến quá nhiều chuyện, hiện tại chỉ có thể xem thái độ của Ngưu Hoan Hỉ.
“Di Dương, tôi thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726937/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.