Trịnh Văn Kiệt vừa nói xong, vẻ mặt ba người Ngưu Hoan Hỉ, Lý Thư Yểu và Dương Nguyệt Như đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Triệu Phong không ngồi, Trịnh Văn Kiệt không dám ngồi? Đây là cái logic gì vậy? Hai người bọn họ rốt cuộc là có quan hệ gì?
Những nghi ngờ này giống như tầng tầng lớp lớp mây mù, quanh quẩn trong đầu ba người bọn họ.
“Cậu Kiệt, ngài nói những lời đó là có ý gì?” Ngưu Hoan Hỉ nhíu mày, hỏi một cách cẩn thận.
“Không có ý gì cả, tóm lại Triệu Phong ngồi ở đầu, tôi sẽ đi theo đó ngồi” Trịnh Văn Kiệt lạnh lùng nói.
Nói đến đây, Trịnh Văn Kiệt hoàn toàn không coi Ngưu Hoan Hỉ ra gì, đừng nhìn lúc trước Ngưu Hoan Hỉ khoe khoang rằng anh ta với cậu ấm Giang Nam có quan hệ rất tốt, thật ra cũng bình thường thôi.
Đến lúc này, Ngưu Hoan Hỉ cũng bắt đầu hoài nghi, anh ta rất tò mò, rốt cuộc Trịnh Văn Kiệt và Triệu Phong có quan hệ gì.
“Vậy...Cậu Kiệt,ngài có thể tiết lộ một chút, quan hệ của ngài và Triệu Phong là bạn bè hay là quan hệ gì vậy?” Ngưu Hoan Hỉ ngập ngừng hỏi.
“Tôi với cậu ấy có quan hệ gì, cậu không có tư cách để hỏi, tóm lại so với cậu nghĩ còn thân thiết hơn!” Trịnh Văn Kiệt nheo hai mắt lại, lạnh lùng liếc Ngưu Hoan Hỉ.
Nghe vậy, trong lòng Ngưu Hoan Hỉ càng thêm loạn, nhịn không được tự mình phân tích rồi nói: “So với tưởng tượng còn thân hơn? Thầy trò? Bố con? Phi phi, sao có thể là bố con được, hay là kết nghĩa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726936/chuong-361.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.