Tiếng hét vang lên đột ngột làm Triệu Phong cau mày, mặt biến sắc.
“Người đàn bà điên này là ai vậy?” Lý Thư Yểu đứng bên cạnh cũng cau mày, vẻ mặt cô hiện rõ sự sợ hãi.
Cô nhanh chóng giải thích: “Đây là... mẹ tôi”
“Mẹ cô sao?” Triệu Phong nghi ngờ..
Trên người Lý Thư Yểu có mùi thơm của sách, anh đứng chung với cô cũng cảm thấy khá thoải mái. Nhưng người đàn bà đang khoa chân múa tay, chửi rủa ầm ĩ kia đang đứng trước mặt anh bây giờ hóa ra là mẹ của Lý Thư Yểu.
“Vâng... Vâng” Lý Thư Yểu thấy hơi khó nói.
Không đợi Lý Thư Yểu giải thích xong, mẹ của cô và Dương Nguyệt Như lại giận dữ hét lên: “Cút! Hai đứa cút ra ngay cho tao!”
Thấy mẹ tự nhiên nổi giận, mặt Lý Thư Yểu đông cứng lại. Cô muốn phản bác nhưng cuối cùng cũng nhịn xuống được.
Nhưng Triệu Phong là người ngoài nên anh không chịu nhẫn nhịn.
Bà cũng không phải là mẹ của ông đây, bà có quyền gì mà mắng tôi?
“Miếng dây chuyền không may mắn kia đang ở trong phòng của bà. Nếu như bà không vứt nó đi thì tính mạnh của con gái bà sẽ bị đe dọa” Triệu Phong nói thẳng với một vẻ mặt hết sức lạnh lùng.
Khi Dương Nguyệt Như nghe thấy những điều đó, đôi mắt của bà ta chớp rất mạnh, phản ứng rất dữ dội, giống như bị người khác phát hiện ra chuyện mình ăn trộm đồ.
“Nói linh tinh! Cậu ngậm máu phun người, miếng ngọc nào? Tôi không hề biết chuyện này”
“Bà giả vờ ít thôi. Miếng ngọc đó đang ở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726895/chuong-320.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.