Dám ra tay trước mặt anh như vậy nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Nếu không tìm được người kia thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc thừa kế.
Tám giờ sáng..
Hoàng Lộ vừa đến tập đoàn Phi Vũ làm việc thì nhận được thư sa thải của công ty.
Nguyên nhân là do thành tích không đạt chuẩn.
Anh ta không hay biết gì cả, vẻ mặt đờ ra ngơ ngác.
Anh ta phải cố gắng 5 năm trời để có được vị trí như hiện tại
Vậy mà bây giờ lại bị cho thôi việc, trái tim anh ta không khỏi cảm thấy lạnh lẽo.
Tập đoàn Phi Vũ nằm trong top 5 doanh nghiệp lớn nhất tỉnh thành, đặc biệt là sau khi công ty của nhà họ Lý, họ Vương bị bỏ lại phía sau thì vị thế của tập đoàn Phi Vũ đã lên đứng hạng nhất nhì.
Lúc này, Hoàng Lộ thấy mình như trở về thời kỳ trước giải phóng.
“Giám đốc, tại sao lại như vậy?”
Hoàng Lộ vô cùng đau khổ, nước mắt anh ta chực trào ra.
“Bởi vì anh đã đắc tội với người mà anh không nên đắc tội” Đổng Khiết Nhiên lạnh lùng nói.
“Giám đốc, người đó là ai vậy? Cho dù có bị thôi việc thì tôi cũng muốn biết lí do tại sao” Hoàng Lộ hoàn toàn không biết mình đã đắc tội với ai.
“Anh có quyền gì mà đòi được biết lý do vì sao? Anh chỉ là con kiến trong mắt chúng tôi thôi”
Nói xong Đổng Khiết Nhiên quay lưng bước đi.
Lúc này Tôn Dã cũng bị người cha Tôn Hồng Hỷ của mình mắng cho một trận, ăn một cái bạt tai.
“Ba,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726894/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.