“Tôi.." Lý Thư Yểu lộ vẻ xấu hổ.
Lúc cô đang nói câu này, không thể ngờ rằng người tấu vang khúc đàn “Thiên niên đường” là Triệu Phong.
Cho nên lúc này, cảm thấy đủ loại hối hận.
Múa, chỉ múa cho người muốn xem, Lý Thư Yêu nhìn Vương Tử Văn vô cùng thẹn thùng.
Vương Tử Văn cố gắng trấn tĩnh, trong lòng đã giống như bị dao đâm.
“Đừng lề mề nữa, bắt đầu đi” Triệu Phong nói.
“Thư Yểu bình thường đều múa kiểu cổ điển, những vũ điệu lịch sự tao nhã cao cấp như thế này, tôi cho rằng anh không thưởng thức nổi đâu, thôi đi” Vương Tử Văn nói.
“Nói vậy là do tôi quá tầm thường?” Triệu Phong cười nhạt một tiếng: “Được, vậy thì cứ nhảy social shake, múa quạt tôi cũng có thể thưởng thức được.
Để một tài nữ hàng đều tỉnh thành nhảy Social shake thì cũng không phải là cảnh nên nhìn.
“Anh!” Vương Tử Văn tức đến xanh cả mặt.
“Thế nào, tôi là người phàm tục không thưởng thức được mua cổ điển, thì cũng phải xem được social shake chứ” Triệu Phong nói.
“Thư Yểu là một tài nữ, khí chất con nhà có học, sao lại có thể nhảy được những thứ dung tục như thế!” Vương Tử Văn lạnh lùng nói.
“Tình cảm của hai người có vẻ rất tốt?” Triệu Phong đột nhiên hỏi một câu như vậy.
“Tất nhiên rồi, tôi tình nguyện vì Thư Yểu làm bất cứ chuyện gì, tình cảm của hai chính tôi sâu như biển, vững như núi!” Vương Tử Văn nói lời thề son sắt.
"À, vậy thì cậu đến nhảy thay cô ấy đi” Triệu Phong cười cười. "Tôi.” Vương Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726861/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.