"Ha ha ha, cái thằng Triệu Phong này cũng hiểu đàn cổ à? Đừng làm mất mặt xấu hổ chứ!".
“Ngay cả tài tử đứng nhất tỉnh thành là Vương Tử Văn cũng gẩy không vang, anh ta bước lên góp vui gì thế?”
“Tôi thấy có lẽ Triệu Phong bị điên rồi, tự mình đi tìm nhịp phun”
"Ai có nước tiểu màu vàng thì phun vào cho anh ta tỉnh lại đi!”
“Nước vàng rót vào miệng, là vật tốt nhất khiến cho anh ta tỉnh lại!”
Ở trong mắt mọi người, Triệu Phong thật sự giống như một cái trò hề lớn, không biết trời cao đất dày là gì.
Triệu Phong không thèm quan tâm những lời này, bình tĩnh đi đến sân khấu.
Vào giờ phút này, vẻ mặt Lý Thư Yểu nghiêm túc, nói với Triệu Phong: “Anh đừng lên đó gây rối, làm vậy sẽ chỉ khiến tôi càng thêm xem thường anh”
“Vừa rồi cô hỏi ai có thể gảy vàng, vì vậy tôi mới đi lên, sao cô nhiều chuyện thể, nghe tôi gảy thôi là được rồi.” Triệu Phong hờ hững quét qua liếc mắt nhìn Lý Thư Yểu.
"Anh biết đây là đàn gì sao? Anh hiểu đàn sao? Tinh thông âm luật sao?” Lý Thư Yểu hỏi tiếp.
“Không quan tâm đàn của anh ta là đàn gì, dùng tay gảy là có thể gây vang” Triệu Phong thong dong đáp lại nói.
“Triệu Phong, đây là đàn cổ nghìn năm, tên là Cửu Tiêu Hoàn Bội, rất nhiều danh gia đều gảy không vang, tôi khuyên anh vẫn nên lui ra sân đi, đừng nên tự khiến cho mình mất mặt" Lý Thư Yểu chân thành nói.
Nếu không am hiểu âm luật, chưa từng học qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726860/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.