Đối diện với sự oán trách của nữ nhân viên này, Triệu Phong không có đáp trả lại.
Loại nhân viên như thế này, trực tiếp đuổi việc là được rồi, không cần nói nhiều.
Anh ta mặc vest, từ trước đến giờ luôn là lựa theo kích thước cơ thể rồi đặt may riêng, không bao giờ trực tiếp mua hàng.
Giống như bộ vest anh đang mặc, cũng là tìm nhà thiết kế quen biết đặt may thành, nếu như nữ nhân viên trước mặt có mắt nhìn hàng, có lẽ đã nhìn ra được bộ trang phục anh đang mặc so với cậu chủ nhà họ Hứa kia tốt hơn rất nhiều, quả thật là không thể nào mà so sánh được.
Cũng có thể cô gái này, chắc là chỉ biết nhận biết những nhãn hiệu nổi tiếng thôi quá.
“Tô Bằng, tôi đang ở khu vực Thành Đông siêu thị Đại Hoa, khoảng chừng hai mươi phút nữa là sẽ đến chỗ cậu, mà đúng rồi, tôi đuổi một người, cậu đừng có can thiệp vào nhé”.
Triệu Phong gọi điện thoại cho người phụ trách của Siêu Thị Đại Hoa Tô Bằng, sau đó thuận tiện nhẹ nhàng thong thả nhỏ nhẹ đề xuất đuổi người.
Tô Bằng đương nhiên không dám hỏi quá nhiều về chuyện đuổi người.
Hôm đó tại cuộc họp Chủ tịch hội đồng quản trị, chủ tịch biểu hiện rõ là một thanh niên tuổi trẻ tài cao, khiến anh ta hiểu rõ là những ngày tháng chỉ biết làm cho qua ngày, đã mãi mãi không bao giờ có lại nữa.
Đừng nói chỉ là đuổi một nhân viên bình thường của siêu thị, dù cho có muốn đuổi giám đốc của siêu đó, Tô Bằng cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726828/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.