“Cháu đừng có mà xem thường Triệu Phong, lần trước cháu đánh cược với nó, không phải cháu thua sao?” Tống Trí Viễn hỏi ngược lại.
“Lần đó nó may mắn, gặp lúc ông nội mua phải quả óc chó đá miền Bắc giả, nếu không thì người thua chính là nó, nếu không phải là người có sức lực lớn bẩm sinh hoặc là đã trải qua sự huấn luyện chuyên nghiệp thì làm sao có thể dùng một tay bóp nát quả óc chó đá miền Bắc được.”
Tống Nghiễn không đồng ý với lời nói của ông nội, chăm chú vuốt ve con dao Hồ Điệp trên tay.
Từ khi về nước đến giờ, Tống Nghiễn rất buồn bực, có chút không quen với cuộc sống trong nước.
Với tính cách của anh ta, nếu không phải do ông nội ngăn cản thì chắc chắn anh ta đã dùng nắm đấm để giải quyết mọi vấn đề rồi.
Em gái là người thân yêu nhất của anh ta, từ nhỏ đã mất mẹ, anh ta luôn đặt em gái lên đầu quả tim mà yêu thương, cho nên anh ta nhất định phải tìm cho em gái một người đáng để dựa dẫm vào.
Mà anh ta lại vô cùng chướng mắt Triệu Phong.
Hôm nay tâm trạng của anh ta khá tốt.
Bởi vì anh ta vừa liên lại lại được với một người bạn cũ.
Người bạn cũ này của anh nhà họ Tạ, gia cảnh hiển hách, bối cảnh sâu xa, hơn nữa cũng từng trải qua sự rèn luyện của chiến trường giống như anh ta, điều quan trọng nhất là bản tính cũng rất tốt.
Tống Nghiễn cho rằng người bạn học cũ này mới là người phù hợp với em gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726827/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.