“Tôi cảm thấy không có gì sai cả?
Triệu Phong thản nhiên nói.
Một cuộc điện thoại là có thể giải quyết được việc nhỏ, Triệu Phong cũng không muốn đi truy cứu thêm.
“Anh không sai? Tôi thấy anh thật vô trách nhiệm đấy, ông nội tôi vừa mới giao tiệm đồ cổ này cho anh, vậy mà anh lại đối xử với tấm lòng của ông như vậy sao?
Tôi còn tưởng rằng anh sẽ có tương lai, anh làm tôi quá thất vọng rồi!”
Tống Từ nhíu mày lại, sắc mặt nghiêm túc.
Cô cũng không biểu hiện ra dáng vẻ chanh chua mà nói chuyện thật nghiêm túc với Triệu Phong.
“Nếu đổi lại là cô, với tính cách của cô thì có khả năng sẽ càng gắt hơn tôi nữa”
Giọng điệu và biểu cảm của Triệu Phong không thay đổi nhiều bởi vì anh không quan tâm Tống Từ có thất vọng với mình hay không, anh cũng không sống vì Tống Từ.
Mà Tống Từ cũng không thật sự quan tâm đến Triệu Phong, cô chỉ coi Triệu Phong như một kẻ thất bại, rèn sắt không thành thép.
“Rốt cuộc sao lại thế này? Triệu Phong, anh nói rõ ràng cho tôi, nếu không tôi sẽ nói với ông nội đấy!” Tống Từ chất vấn.
“Cô đi xem camera sẽ biết” Triệu Phong nói xong thì lập tức rời đi tiếp khách hàng khác.
Tống Từ nghi ngờ đi xem camera giám sát trong tiệm thì nhanh chóng biết được cảnh tượng vừa xảy ra.
Ngọn nguồn mọi chuyện đã rõ ràng, Tống Từ tức giận giậm chân ở trước quầy.
“Khốn nạn! Muốn chết còn tìm lên đầu nhà họ Tống!”
Tống Từ là người thẳng tính, cô cũng rất ghét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726711/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.