Thời buổi này, những người mua tranh chữ cổ làm quà tặng chủ yếu thuộc tầng lớp thượng lưu, dù sao thì người bình thường cũng không nỡ mua.
Nhìn dáng vẻ sang chảnh khí phái của người này, phỏng chừng là một kẻ giàu có.
"Lúc nãy tôi đã nói tôi là người có thâm niên nhất của cửa tiệm này, ông có thể nói cho tôi biết về loại đồ cổ mà ông muốn mua và cả những yêu cầu khác, tôi sẽ giúp ông chọn món đồ phù hợp nhất với mình"
Đây đã là lần thứ hai Triệu Phong nói rõ đến như vậy rồi.
Theo phép lịch sự, Triệu Phong lại hỏi tiếp: "À đúng rồi, tôi vẫn chưa biết tên của ông."
Tuy rằng Triệu Phong chưa từng đích thân bán đồ cổ nhưng quy trình cơ bản thì anh đều biết.
"Cậu không biết tôi à?" Người đàn ông trung niên nhíu nhíu lông mày, trông có vẻ như ông ta đang tức giận.
"Vậy ông là...?" Triệu Phong chầm chậm lắc đầu, giọng điệu cũng khá là khách sáo.
"Tôi tên là Tôn Đức Lâm, là quản lý của bộ phận marketing công ty dược phẩm Vĩnh Hưng, thường xuyên đi lại giữa Tỉnh Thành và thành phố Bình An. Cho dù cậu không quen biết tôi thì chắc cũng đã từng nghe thấy tên của tôi rồi!"
Cái người tên Tôn Đức Lâm này, giọng điệu của ông ta không mấy thân thiện, hơn nữa biểu cảm cũng trở nên u ám hơn.
Nhưng mà Triệu Phong... thật sự chưa từng nghe thấy.
"Xin chào ông Lâm, trong ngành nghề giám định đồ cổ này thì có thể nói rằng tôi có một trình độ nhất định, xin ông hãy yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726710/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.