Trong mắt Lý Mộc Ca, Triệu Phong chỉ là một nhân vật nhỏ, không tiền không bối cảnh.
Là một con lợn đầy phân dơ bẩn.
Càng ở cùng một chỗ lâu, càng sợ mùi hội bám lên cơ thể thanh thuần của Lâm Nhược Nhược.
Nói nhiều thêm một câu, liền cho rằng Triệu Phong đang lợi dụng không khí, gián tiếp hôn môi, làm bẩn Lâm Nhược Nhược.
Mức độ chiếm hữu của cậu đối với Lâm Nhược Nhược đã lên đến cùng cực, gần như trở nên bệnh hoạn, mặc dù cậu coi thường gia cảnh của Lâm Nhược Nhược.
"Nhược Nhược, lại đây uống một ly đi."
Lý Mộc Ca khóe miệng nhếch lên, mỉm cười, vẫy tay với Lâm Nhược Nhược.
Biến hóa so với Xuyên kịch* còn nhanh hơn, biểu hiện trên mặt cùng suy nghĩ trong lòng, căn bản là hai thứ khác nhau.
*Xuyên kịch: Kịch hát Tứ Xuyên, lưu hành ở tỉnh Tứ Xuyên và một số vùng ở Quý Châu, Vân Nam, Hoa Hạ.
Mà lúc này, Lâm Nhược Nhược đầu tiên nhìn Triệu Phong, sau đó dẫn theo Triệu Phong cùng đi qua.
"Bạn học Triệu cũng đến rồi, cùng nhau uống một ly đi" Lý Mộc Ca ngụy trang rất tốt, không hề nhìn ra Lý Mộc Ca thù hận Triệu Phong.
Triệu Phong tạm thời nhịn xuống, hắn thật muốn nhìn xem, Lý Mộc Ca này rốt cuộc có thể đùa giỡn ra chuyện gì.
Ba người ngồi xuống, Lý Mộc Ca nhẹ nhàng vỗ tay, ngay lập tức có bồi bàn mang một bình rượu vang đến, một decanter* và ba ly đế cao.
*decanter: là bình chiết rượu vang, được làm chủ yếu từ thủy tinh hoặc pha lệ, có công dụng chính là giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726647/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.