Rắc!
Trên bầu trời đầy lá cây rụng, gỗ vụn rơi xuống. Kiếm ý chém rách đạo tự nhiên, phá tan tất cả, áp bách về phía trước.
- Đi chết đi.
lão già gầy gò kia hét lớn, tay phải rút kiếm rất nhanh. Cả người hắn tòa sáng chói mắt, kiếm quang chém rách cả trời cao.
Keng!
Thần kiếm sinh ra trong cột sống hắn đã bị rút ra hoàn toàn, còn rực rỡ hơn mười vầng thái.
- Nhân Chi Kiếm.
lão già gầy gò rống to, đất rung núi chuyển. Dưới chân hắn nứt ra những khe nứt lớn tới mấy thước, lan tràn ra xa, khiến người ta cực kỳ sợ hãi.
Thần kiếm trong tay hắn chém xuống phía Lý Nhược ngu và Diệp Phàm. Cái gọi là Nhân Chi Kiếm có thể phát huy lực lượng của nhân thể tới cực hạn, chém đôi cả hư không.
Kiếm quang hừng hực trở thành thứ duy nhất trong thiên địa, bao phủ tất cả. giờ phút này Nhân Chi Kiếm đã trở thành vĩnh hằng.
Kiếm quang kinh thế chém hư không thành hai nửa, xé đại địa thành một vực sâu tuyệt thế, nhìn mà không thấy điểm cuối.
Ầm ầm!
Lá cây lay động, một gốc cây hiện lên, lớn như núi cao, cắm rễ trong hư không, bao phủ Lý Nhược ngu và Diệp Phàm, căn cản sát kiếm tuyệt thế.
- Vô dụng, Nhân Chi Kiếm, phá cho ta.
lão già gầy gò rống to.
Đại kiếm khủng bố giáng xuống, khiến hư không xuất hiện một vết rách lớn, căn bản không thể ngăn cản nổi.
Diệp Phàm thầm sợ hãi. Không trách lão già này lại không đáp lời Lý Nhược ngu mà chỉ chăm chăm giết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224698/chuong-477.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.