Mọi người nâng cốc luận đạo, không khí vô cùng hòa hợp, chẳng còn vẻ khẩn trương như vừa rồi. Trong lúc này Hoa Vân Phi lại đàn một khúc nhạc, tiếng đàn giống như đưa tới từ chín tầng trời, khiến rất nhiều nụ hoa xung quanh đều nở rộ trước thời hạn, lại đưa tới rất nhiều linh điểu cùng bay múa.
Cầm nghệ của hắn đã sớm đạt tới đạo cảnh, khiến mọi người đều kinh ngạc thán phục không thôi, trong lòng như có sóng gợn. Nếu đối địch thì chỉ sợ tiếng đàn của hắn có thể giết người vô hình vô sắc.
Không bao lâu sau, Lý Tiểu Mạn nhanh nhẹn đi tới, trong tay cầm một tiểu đỉnh bằng Tử Ngọc, tuy chi lớn bằng bàn tay những vừa mở đỉnh ra lập tức có hương thơm bay tới.
- Mời Diệp huynh uống viên đan dược này, nhất định có thể làm thuyên giảm thương thế của ngươi.
Hoa Vân Phi tự tay đưa tới trước mặt Diệp Phàm.
- Thương thế của ta tất nhiên ta biết, không cần phải...lãng phí linh đan như vậy.
Diệp Phàm lắc đầu.
- Đây là Cửu Khiếu Linh Lung Đan của tổ sư khai phái Thái Huyền luyện ra, tuyệt đối có tác dụng thần diệu.
Hoa Vân Phi nói.
Rất nhiều người đều giật mình. Không ít người đã từng nghe qua đan dược này, ngay cả Diêu Hi cũng thay đổi sắc mặt. nói:
- Năm đó tổ sư quý phái tổng cộng luyện ra một trăm lẻ tám viên đan dược, hiện giờ chắc cũng không còn mấy viên phải không?
Một người khác thầm cả kinh, cũng nói:
- Đan dược này gần như có thể khiến xương trắng hồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224697/chuong-476.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.