Bầu trời trong xanh như khối thủy tinh khổng lồ không có chút tạp chất. gió thiu thiu thổi truyền đến hơi thở tươi mắt của cây có, ẩn chứa sức sống vô hạn.
Bắc Vực đơn điệu khô khan, thiếu đi sức sống sinh mệnh, mặt đất đỏ đậm, mấy chục vạn dặm không có bóng người, hoang vắng đìu hiu ngay cả bóng chim cũng không có.
Hiện giờ lại tiến vào mùa đông, trăm dặm tuyết bay, mặt đất như trải lớp lụa bạc, một mảnh trắng xóa.
Lúc này, Diệp Phàm đang ở trong hoàn cảnh rất khác, xuân về hoa nở, cảnh sắc như tranh, chim chóc líu lo, uyển chuyển êm tai, thỉnh thoảng có thể thấy được các loài động vật chạy nhảy.
Hắn rời khỏi Bắc Vực, đi vào một thế giới tràn ngập sức sống, tất cả đều vui tai vui mắt, sức sống bồng bột làm tâm tình người ta cùng lạc quan sáng sủa theo.
- Con chó chết bầm...
Diệp Phàm nguyền rủa.
Vượt qua hư không tới đây chênh lệch mục tiêu đến một trăm năm mươi vạn dặm. Trước đó đại hắc cẩu thề thốt chênh lệch không quá hai ngàn dặm, kết quả lại là một con số trời ơi.
- Đúng là không dựa vào con chó này được mà.
Nếu Hắc Hoàng có ở đây, Diệp Phàm thật sự có xúc động cắn nó.
Hắc Hoàng, Bàng Bác, Đồ Phi, Lý Hắc Thủy., đều không đi theo, bằng không mục tiêu quá rõ ràng sẽ dẫn người ta nghi ngờ.
Cùng may không phải không thể chấp nhận, cũng tính là tiến vào khu vực mục tiêu. Tuy rằng một trăm năm mươi vạn dặm vô cùng xa xôi, nhưng so với khu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224677/chuong-456.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.