Bản thân Diệp Phàm có vết thương đại đạo, nhiều nhất không sống quá nửa năm, ngay cả đánh vỡ nguyền rủa hùng bá một đời trẻ tuổi, tự nhiên cũng không còn là đối tượng đáng lôi kéo.
- về chuyện đám hỏi...
Tuyệt đại Thần Vương ngồi ở trên, đầu bạc như tuyết, ánh mắt ảm đạm, nhưng tư thế oai hùng không giảm, không nhìn ra thân thể như thế nào.
Thánh Chủ Phong tộc ngồi ở phía dưới, sừng sững bất động, tóc đen rối tung, ánh mắt thâm thúy có một loại uy nghiêm vô hình, trước mặt Thần Vương cũng không quá câu nệ.
- Nha đầu Phong Hoàng quá tùy hừng, nàng ta liều chết không đồng ý, chúng ta cũng không còn cách nào, đứa nhỏ này bị chúng ta làm hư rồi.
- Ta hiểu được.
Thần Vương áo trắng gật đầu, sau đó ho khẽ, trên mảnh vải trắng xuất hiện vết máu li ti chói mắt kinh hoàng.
- Ôi, không ai ngờ được, chuyện này lại thành như vậy.
Thánh Chủ Phong tộc Phong Kinh Ván nói.
- Điều này cũng không trách các người, Diệp Phàm hắn cũng như ta, tràn ngập nguy cơ, được hôm nay lo ngày mai, không có tương lai gì mà nói. Nếu đính hôn với minh châu Phong tộc, quả thật không ổn.
Thần Vương áo trắng lau vết máu, thần sắc cũng có phần mất mắt.
Thần Vương áo trắng trường tồn thế gian năm ngàn năm, Đấu Chiến Thánh Pháp vừa xuất ra, chư hùng thiên hạ khuất phục. Hắn tự mình ra mặt, muốn thúc đẩy hai tộc thông gia, kết quả cũng không thành được gì.
Tuy có mất mặt, nhưng Thần Vương cũng không so đo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224676/chuong-455.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.