Đời người lên xuống biết bao nhiêu, hôm qua hoa nở, hôm nay điêu tàn, ai có thể tự chủ được. Pháo hoa bùng nổ sôi trào, bụi bặm tán loạn chỉ còn hiu quạnh.
Một trận phồn hoa tan đi, vắng lặng lạnh lẽo, trước cửa giăng lưới bắt chim, so với mấy ngày trước thì chỗ Diệp Phàm đúng là một mảnh đìu hiu.
Sân viện yên lặng, lá vàng rơi rớt, Diệp Phàm ho khẽ, máu nhuộm đỏ khăn trắng, một mảnh chói mắt ghê người, hắn nhìn đỉnh viện lạnh tanh, thở dài một tiếng.
Đường đời lên xuống như hoa nở hoa tàn, tuy có lúc sáng lạn cũng không thiếu ngày điêu linh tăm tối, tất cả đều như cơn gió trần thế.
Thần Thành vẫn như ngày xưa, không có gì thay đổi, nhưng Diệp Phàm xuất hiện trở lại, cảm nhận đã khác nhiều.
Mấy ngày trước, có thể nói mọi người đều biết, không ngừng tiếp đón, hắn vì ứng phó phải tươi cười đến chết lặng. Còn nay xuất hiện trở lại, mặc dù vẫn làm người ta chú ý, nhưng ít có người tiến lên, lạnh nhạt vắng vẻ.
Khi xoay người, liền có kẻ chỉ trỏ bàn tán, kèm theo lời lạnh lùng, cảm nhận rõ ràng muôn mặt cuộc đời.
- Thánh thể xong rồi, sinh mệnh không đủ nửa năm, cuối cùng kết thúc ảm đạm, thất bại trước thiên địa mười vạn năm, rốt cuộc không sáng tạo được kỳ tích.
- Các Thánh tử có thể thở phào, ngọn núi đặt trong lòng bọn họ đã tự sụp đổ, trút bỏ bóng ma được rồi.
- minh châu Phong tộc không cần lo lắng nữa, nàng ta nhất định không đính hôn với Thánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224674/chuong-453.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.