minh châu Phong tộc kiêu ngạo như phượng hoàng, giương cao chiếc cằm nhỏ nhắn, mái tóc tung bay, hào quang ngũ sắc quấn quanh người, cao không thể với, tựa như đứng trên đám mây nhìn xuống phía dưới.
Diệp Phàm lại rất bình thản, như đặt mình đứng ngoài mọi chuyện, lẳng lặng nhìn tất cả, khóe miệng mang theo một tia ý cười, không nói gì cả.
người Phong tộc thấy hắn như thể, trong lòng cũng nhảy dựng, một vị lão nhân nói với Phong Hoàng:
- ngươi vừa đến Thần Thành, đi xuống nghỉ ngơi đi, không cần nói nhiều.
Phong Hoàng tự hiểu ý, giương cằm nhỏ thoáng lướt nhìn qua Diệp Phàm, nói:
- Ta có thể nhìn thấy tương lai của ta, sẽ không trói buộc vào bất cứ kẻ nào, Thánh thể cũng không được.
Thần y ngũ thải phất phới, nàng cất gót sen lướt đi, lưu lại mùi hương nhàn nhạt, mấy lão nhân thần sắc có chút xấu hổ, mày nhíu chặt.
Phong Hoàng đã tới, tin tức này nhanh chóng truyền khắp Thần Thành, thậm chí từng chút nhỏ nhặt khi lần đầu gặp Diệp Phàm đều truyền ra, không bỏ sót chút nào.
- Quả nhiên giống như truyền thuyết, minh châu Phong tộc căn bản không muốn đính hôn với Thánh thể, xem ra lần này có chuyện náo nhiệt để coi rồi.
- minh châu kinh diễm này thật là có tính cách, ngay cả Thánh thể đánh vỡ nguyền rủa cũng không coi trọng, không biết ngàn năm sau quay đầu lại, nàng ta còn có ngạo khí như vậy hay không.
- Sớm biết sẽ thế mà, Phong Hoàng là ai, đó là một đời kiều nữ, sở dĩ Phong tộc chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224673/chuong-452.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.