🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau




Ngày hôm sau đã là 29 tết, không khí xuân rộn ràng lan từ ngoài đường phố đến khắp các ngõ ngách, tràn vào trong cả bệnh viện.



Buổi sáng Trung ngủ dậy, thấy tôi cũng nằm ở sofa mới mỉm cười:



– Chào buổi sáng.



Tôi cũng cười:



– Chào buổi sáng.



Ánh nắng ban mai của ngày mới xuyên qua cửa sổ, chiếu lên giường, khuôn mặt của anh hôm nay đã có vẻ khá hơn hôm qua, nhưng nói chung vẫn xanh rợt như tàu lá. Mới chỉ qua một ngày thôi mà trông Trung như gầy thêm mấy phần, khiến tôi không nhịn được, cảm thấy rất xót xa.



Tôi hỏi:



– Anh có muốn ăn gì không? Sáng nay ăn cháo nhé?



– Em lại định đứng xếp hàng chờ cháo chim đấy à?



– Vâng. Hôm nay đúng thứ 4, kiểu gì cũng có cháo chim.



– Ừ, em cũng mua gì ăn đi nhé, đừng chỉ lấy cháo cho một mình anh.



– Vâng, em biết rồi.



Lúc tôi đang xếp hàng chờ cháo thì mẹ tôi gọi điện lên, bà gọi vào thời gian này, chắc là hỏi tôi với Trung có về ăn tết không. Tôi thở dài một tiếng, nhờ chị đứng phía sau giữ chỗ rồi lặng lẽ đi ra một nơi yên tĩnh, bấm nút nghe máy:



– Alo, mẹ à?



– Ừ. Con đang làm gì thế? Đã ăn sáng chưa?



– Con đang đi mua đây mẹ ạ. Mẹ ăn chưa?



– Mẹ ăn rồi. Mẹ gọi để hỏi con xem tết có về không?



Tôi do dự một lúc mới miễn cưỡng đáp:



– Tết đúng

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/3062315/chuong-29.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Giá Như Đừng Gặp Gỡ
Chương 29
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.