Khi tôi đến bệnh viện thì Trung vẫn đang ở trong phòng cấp cứu, giờ ấy đèn điện khắp nơi vẫn sáng choang, người đi qua đi lại như mắc cửi.
Các anh chị cùng công ty Trung thấy tôi sốt ruột đứng ngồi không yên mới động viên tôi:
– Bình tĩnh đi em, chắc không sao đâu. Buổi chiều anh thấy nó vẫn còn khỏe mà, chắc hơi choáng nên ngất thôi.
– Vâng ạ. Hôm nay công ty tăng ca muộn hả anh?
– Ừ, tăng ca. Bọn anh biết nó yếu nên giục nó về từ lâu rồi, nhưng nó tiếc việc nên mãi không chịu về. Giờ ăn cơm, gọi nó ăn thì nó lại bảo chờ tối về ăn cơm với vợ cả thể, nói mấy lần không được nên anh cũng thôi. Ai ngờ tự nhiên nó ra thế.
Người đồng nghiệp kia nói đến đây lại thở dài bảo:
– Mà thôi, chắc nó không sao đâu, em cũng đừng lo quá.
– Vâng, em cảm ơn anh.
Sốt ruột chờ hơn một tiếng, cuối cùng bác sĩ cũng mở cửa đi ra. Bác sĩ còn chưa kịp hỏi người nhà ở đâu thì tôi đã ngay lập tức xông lại:
– Bác sĩ ơi, chồng cháu sao rồi ạ? Có việc gì không hả bác sĩ? Anh ấy tỉnh chưa ạ?
– Tạm thời vẫn chưa tỉnh được, vẫn phải theo dõi, bệnh tình của chồng cô chuyển biến khá nhanh đấy, tiên lượng không khả quan lắm đâu.
Sắc mặt tôi lập tức tái mét, muốn hỏi tiếp, nhưng run đến nỗi há miệng mãi mà không thể thốt ra được câu gì. Bác sĩ thấy vậy mới thương tình giải thích:
– Suy thận cấp gây tăng thể tích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/265797/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.