Nửa đêm, tôi khát nước nên lồm cồm bò dậy, định với tay sang bàn trà bên cạnh nhưng lại sờ vào một khoảng trống không, giật mình mở mắt ra mới thấy xung quanh là một phòng ngủ hoàn toàn xa lạ, bên ngoài cửa sổ bầu trời vẫn còn đang tối đen, chỉ có một ngọn đèn ngủ ở đầu giường tỏa ra một quầng sáng nhàn nhạt.
Tôi tưởng mình vẫn còn ngủ mơ nên dụi mắt mấy lần, đầu óc lúc này cũng lục đục vận hành trở lại, tôi nhớ tối nay tôi có đến quán Bar uống rượu, sau đó say liểng xiểng một trận nên Khánh đưa tôi về.
Tiếp theo… tiếp theo tôi không thức dậy ở sofa cũ nát ở nhà mà là ở đây?
Nghĩ đến đây, tôi mới hốt hoảng cúi đầu nhìn quần áo trên người, rất may mọi thứ vẫn còn nguyên, chỉ có áo sơ mi là hơi nhàu nhĩ. Có lẽ đêm qua ngoài việc say rượu và ngủ quên ra thì tạm thời vẫn chưa xảy ra chuyện gì.
Chỉ là lòng tôi vẫn thấp thỏm lo sợ, không hiểu Khánh đưa tôi đến đây với mục đích gì? Tại sao anh ta không đánh thức tôi? Đây là phòng ngủ của anh ta hay là anh ta đã bán tôi cho người nào rồi?
Trên tủ đầu giường có máy tính bảng và điện thoại của tôi, vội vàng cầm lên mới thấy bây giờ đã là hơn 3 giờ sáng, trên màn hình có hơn chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Trung. Tôi đi cả đêm không về thế này chắc anh sẽ rất lo lắng, có khi còn đứng đợi ngoài ngõ đến tận giờ này hoặc đi tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/265796/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.