Nhặt cỏ mộ ,thắp nén nhang trầm cho u, Gạo thành tâm khấn vái. Mỗi khi trong lòmg bất an, tâm không thông, người ta hay nghĩ đến tâm linh, cầu mong những người đã khuất phù hộ độ trì cho bản thân gia đình được bình an vô sự.
Trong lời khấn, Gạo cũng nhắc đến người trong nhà , cô nói một mình giữa nghĩa trang không khác gì đang tâm sự với người sốmg:
– U ơi! Mấy nay thầy kêu đau lưng đấy u ạ. Có bốc thuốc nhà ômg Lang rồi nhưng không đỡ mấy, nhưng được cái thầy đan rọ đan thúng nhiều người mua, có gì u phù hộ cho thầy đỡ đau lưng nhé u. Nhà mình nói chung vẫn thế, anh Hiếu sắp sửa xây nhà trong vườn. Con nói ra u đừng trách con bụng dạ hẹp hòi, nhưng thật sự con thấy lần này anh Hiếu về đây khômg có mục đích tốt, con lo cho thầy, giờ thầy cũng già rồi, nếu chẳng may xảy ra chuyện ,con e thầy đổ bệnh mất. Còn bà đĩ thầy nhà mình thì đi tối ngày u ạ, có hôm đêm ba bốn giờ đêm mới về, chẳng phụ được việc gì cả. Lắm hôm thầy bắt gặp thầy chửi cho thì lại quay ra dỗi. Không ấy, u phù hộ cho mụ ấy lấy chồng đi, nhà ông Long Lợn cuối làng điều kiện có, mà chị ấy cũng ưng, u cứ cho lấy nhà ấy cũng được, chứ lông bông thế này con thấy không được. Còn con nghỉ học lâu thế này ,không biết người ta có cho học được hay khômg. Đi học có một buổi,mà nghỉ vài tháng thế này ,anh Nhân xin hộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566481/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.