… -“Thuyền theo lái, gái theo chồng”,tôi rất hiểu ông ạ. Thế nhưng mà tôi cũng trình bày rồi, con tôi nó dại, ăn ở sướng từ bé không quen khổ cực. Chi bằng… hai đứa nó sang nhà tôi ở ,không sướng hơn à? Nhà ông đỡ vài miệng ăn , tốt quá còn gì nữa.
Bây giờ ý ông Phóng thế nào , thì cũng đã rõ mười mươi. Ông Đỏ bĩu môi tỏ vẻ khinh ra mặt, ông đứng dậy nói:
– Ông thông gia ạ!có phải ông vẫn chưa hiểu ý của tôi không? Nếu ông đã không muốn con gái ông khổ, thì tốt nhất ông không nên đồng ý cho chúng nó lấy nhau, mà phải đậy điệm con gái thật cẩn thận mới phải. Nhà tôi cũng chỉ có một mình thằng Hiếu là lớn và là con trai, khi chúng nó muốn cưới, tôi đã xác định cuộc sống sau này khẽ khổ cực gấp bội. Nhưng tôi nghĩ, người làm ra của, chứ của không làm ra người, chỉ cần chúng nó thương nhau, chịu khó bảo nhau ăn nhau làm, thì cũng chẳng đến nỗi nào đâu. Tôi thiết nghĩ, ông thương con là đúng đạo, nhưng thay vì bao bọc sợ con khổ, thì ông phải để cho con nó tự cố gắng. Nếu ông có lòng,thì giúp đỡ vợ chồng nó ,tôi nào có ngăn cản gì đâu. Ông thương con, tôi cũng thương con tôi chứ, ông là cha thì tôi cũng vậy. Nhà tôi cũng có mỗi mình nó là trai, muốn nó nhang khói tổ tiên sau này, có gốc rễ thì mới có ngọn. Đấy! Có gì cần nói tôi cũng đã nói cả rồi , mong ông đừng giận. Chào ông ,tôi về.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566395/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.