…. Sau một hồi ổn định, ông Phóng hỏi thầy u Hiếu;
– Thằng con ông bà nó làm con gái tôi có chửa ,chắc ông bà cũng biết. Thế bây giờ ông bà tính thế nào.
Ông Đỏ gãi đầu, liếc xéo qua Hiếu, rồi nói :
– Dạ chúng tôi biết, thôi thì con dại cái mang. Giờ tùy ông bà bên ấy xử trí.
– Vậy theo như lệ, thằng con ông bà tôi cho đi trại cải tạo ba năm vì cái tội ức hiếp con gái nhà lành, nhà ông phải đền cho tôi năm cây vàng.
Ông Đỏ ngước mắt lên nhìn ông bà Phóng, cả Hiếu đang ngồi tái xanh mặt . Cười nhạt đến nỗi chua chát, ông gật đầu nói:
– Vâng, cứ cho thằng Hiếu đi tù năm năm cho nó tròn ạ. Còn về phần năm cây vàng, ông cứ quy ra đi tù rồi cho nó ở luôn trong ấy. Chứ thành thực, là thầy u thật, nhưng cũng chẳng dạy được con,nhà lại nghèo. Thôi cứ theo cả ông Phóng.
Ông Phóng nhìn lại, định bắt bẻ hai ông bà nghèo rớt mùng tơi thì bị người ta giao cho quyền quyết định. Giờ nghèo thì quyết được cái gì. Ý ông Đỏ cũng muốn nói rằng tầm này chỉ có ông bà Phóng là cần mặt cần mũi thôi, chứ ông bà chẳng sợ gì sất. Có bắt thằng Hiếu đi tù thì ông bà cũng chẳng can thiệp.
Ông Phóng nhìn bộ dạng hai người từ trên xuống dưói thì thở dài, không có gì đáng giá. Mà hiện con mình bụng chẳng mấy mà lùm to.
– Giờ cũng chửa trước thế này thì biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566391/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.