… Ông Đỏ nhìn thẳng vào mắt con trai như muốn nhìn thấu lòng dạ nó. Hiếu không dám nhìn , hắn xúi xuống đất vẫn nhặt nhạnh từng đồng từng cắc. Trái tim một người làm cha như ông Đỏ một lần nữa như bị ai bóp chặt. Ông thất vọng về thằng con lười biếng, sự im lặng của nó cũng đồng nghĩa với suy nghĩ của ông rằng con trai đi ăn cắp là đúng.
Mọi Khi,Hiếu vẫn hay lêu lổng như vậy, có Khi vì mải mê một cuộc chọi gà, hắn đi từ ngày hôm trước đến hôm sau mới về. Hẳn như thầy u hắn cũng quá đỗi bất lực về đứa con trai to đầu bất trị này. Thế nhưng đấy là câu chuyện của những ngày trước đó, ông bà có thể không để tâm vì con trai lười, còn việc nó không có tiền mà đi ăn cắp, điều ấy không thể nào dung tha.
Từ đời ông , cho đến bố ông, cho đến ông nội ông Đỏ ,ba đời túng hạng cùng của cái làng này . Tuy nhiên ,người ta nể rất nhiều ở cái tính chịu khó tuy nghèo xong không vì thế mà ăn cắp ăn trộm, trái với lương tâm. Ấy vậy mà tới thằng con ông Đỏ sống đâu đến nỗi nào lại quay ra đổ đốn.
Bà Đỏ nhìn chồng, Bà không tin, quay ra hỏi Hiếu;
– Không phải thế đâu phải không Hiếu ?con nói cho thầy nghe đi. Tiền này là tiền con lão động khổ cực cực mới có được phải không nào. Thầy nói thế là oan cho con phải không?
Những câu hỏi dồn dập tưởng chừng như dễ nhưng lại khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566382/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.