… Hiếu hoảng không dám thở mạnh, trời mưa không nóng thế nhưng mồ hôi từ trên đỉnh đầu vã xuống như tắm . Hiếu không xoay người lại vì sợ , tinh thần hoảng loạn vô cùng. Thế nhưng một lúc bất động hắn không thấy gì, mới từ từ ngoảnh mặt lại ,cái đèn pin để xuống đất vẫn chẫu ánh sáng vào đít hiếu. Còn người kia, hóa ra lại là một cô gái ướt sũng từ đầu đến chân:
– cô… cô là?
Hiếu mông lung không nghĩ được gì bèn hỏi lại, cô gái trẻ vắt kiệt cái vạt áo cho nước chảy ra ,khẽ vén tóc sang hai bên ,cô cười đáp;
– Tôi á! Tôi là Khuê, là con gái ông Phóng, giữ chức phó bảng của xã, việc gì trong cái xã này cũng phải nhờ đến thầy tôi. Mà đêm hôm anh ra đây làm cái giống gì?
Khuê vừa kể ,mặt cô vểnh lên đầy kiêu ngạo. Hiếu nhìn rồi thở phào như trút một gánh nặng, hóa ra không phải người ta đến bắt hắn.
Trông Khuê không biết gì,Hiếu bắt đầu bốc phét:
– Tôi là người trông coi máy bơm cho làng ,trời mưa nên tôi sợ nó chưa được quấn cẩn thận. Đấy, cô xem có khổ không ,nhà tôi thì không có điện mà dùng, ấy thế mà vẫn phải lo lắng cho chuyện làng chuyện xã. Mà chẳng hay tối thế này cô đi đâu? Sao không bảo thầy cô cho người đi rước?
Hiếu dò hỏi vặn lại người con gái ,bởi hắn nghi cô Khuê này bốc phét, chứ kì thực không phải con quan như cô ta đã khoe. Hiểu ý tò mò của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566380/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.