Edit + Beta: Jojo Nguyen
Ân Thành Lan không để y trở về Ngự Phượng các, cũng không nói hắn muốn đi đâu, Linh Giang liền biết, Ngự Phượng các sợ là không thể trở về được nữa rồi, y không rõ kế hoạch của Ân Thành Lan, cũng không muốn truy hỏi, việc duy nhất có thể làm, chính là thay hắn trông coi cọng rơm cứu mạng, một khi Ân Thành Lan cần, liền có thể lập tức mang Nghiêm Sở tới trước mặt hắn.
Chạng vạng, gió thu phơ phất, ảnh vệ Ngự Phượng các cùng một cỗ xe ngựa mới tinh xuất hiện ở bên ngoài khách điếm.
Ân Thành Lan khoác một chiếc áo choàng màu đen, cơ hồ muốn tan vào bóng đêm.
Hắn cùng y đối diện, nên nói đã nói qua, không có lời dư thừa muốn nói.
Linh Giang khoanh cánh tay ôm ngực dựa vào cửa lớn của khách điếm, lặng lẽ nhìn hắn lên xe ngựa.
Xe ngựa chậm rãi lăn, lúc này, màn xe bỗng nhiên bị vén lên, một cái bóng đen hướng về phía Linh Giang ném tới, y duỗi tay tiếp được, phát hiện đó là áo choàng của Ân Thành Lan, phía trên còn lưu lại hơi ấm.
"Trời lạnh." Giọng nói của Ân Thành Lan cách xe ngựa vang lên.
Môi mỏng mím thành một đường của Linh Giang khẽ câu lên: "Sẽ không đông chết."
Xe ngựa bắt đầu chạy, một tiếng "Ừ" không nặng không nhẹ không mặn không nhạt theo gió tản vào trong tối tăm, bánh xe nghiền áp mặt đường, nhất kỵ tuyệt trần mà đi.
Mãi cho đến khi xe ngựa đi vào trong màn đêm, rốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-chinh-la-loai-chim-nhu-vay/2306130/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.