Edit + Beta: Jojo Nguyen
Ân Hồng Hỏa có đại danh song không hề cao hứng chút nào, mỏ nhỏ mím lại, lập tức khóc lên.
Nó vừa khóc, Ân Thành Lan liền ngồi không yên, nhìn nhãi con chim nhỏ há to mồm ngao ngao gào khóc, hắn vội dỗ dành: "Đừng khóc đừng khóc, chúng ta cùng học tiếng mèo kêu nha?"
Ân Hồng Hỏa đang đau lòng muốn chết còn không quên dùng tiểu mắt đen hoài nghi liếc trên dưới Ân Thành Lan, tựa hồ đang suy tư tới sức nặng trong lời nói của hắn.
Ân Thành Lan dỗ tiếp: "Cùng kêu meo meo meo meo meo?"
Ân Hồng Hỏa vừa muốn nở nụ cười, lại nghe tiểu hoàng điểu ngồi ở trên mép chén trà của Ân Thành Lan ngâm vuốt vuốt pi pi nói: "Dám kêu, không cho ngươi cơm ăn."
Chữ meo ngậm trong cổ họng tinh tế của Ân Hồng Hỏa lập tức bị nó ực một cái nuốt xuống, cuối cùng, còn sặc một tiếng.
Nó ho nho nhỏ một tiếng, trong nháy mắt càng làm ra một chuỗi biểu tình phức tạp có thương tâm, kinh hỉ, ngạc nhiên, ủy khuất, phẫn nộ, diễn thành một vở kịch ái hận tình cừu.
Ân Hồng Hỏa dùng tiểu cánh thịt chỉ tay Ân Thành Lan, trở mặt không quen biết biểu thị phụ thân cũng vừa mới gọi rồi!
Tiểu hoàng điểu vừa chỉ Ân Thành Lan vừa cọ rửa vuốt dưới nước, lạnh lùng pi nói: "Vậy hắn hôm nay không thể ăn cơm."
Ân Hồng Hỏa không ngờ y lại bất cận điểu tình như thế, đau lòng che tiểu ngực, lảo đảo đi tới tay Ân Thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-chinh-la-loai-chim-nhu-vay/2306089/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.