Dương Tử Hiên mặt không biểu tình, lạnh lùng nói: "Không cần, tuy Quảng Lăng chúng tôi nghèo khó, nhưng vẫn chưa đến mức phải ăn của ăn xin."
Từ lúc tiến vào khách sạn, Dương Tử Hiên vẫn không nói lời nào, cẩn thận quan sát biến hóa cảm xúc của nhóm cán bộ đi theo hắn vào kinh thành này, hiện tại Quảng Lăng bị làm nhục, hắn là thị trưởng, nếu không làm ra một chút tư thế cường ngạnh, chỉ sợ về sau đừng nghĩ đến chuyện thu phục cán bộ có mối tình sâu đậm với cố hương như Khấu Lí Nguyên.
Không nghĩ đến, thanh niên thị trưởng này nói chuyện lại mang đầy ý châm biếm như vậy, mặt Trần Thành liền đỏ bừng lên.
"Không cần cậu giả mù mưa sa, cho dù không lấy được hạng mục tài chính này, Quảng Lăng chúng tôi vẫn chưa đến mức chết đói..." Khấu Lí Nguyên thấy Dương Tử Hiên bắt đầu, liền không nể nang, phản kích một câu.
"Tôi tin tưởng Dương thị trưởng các cậu cũng không dạy bảo các cậu đối đãi với thành thị anh em của mình như vậy chứ? Cùng là thành viên các thành phố cạnh Hoàng Giang, nội chiến ở bên ngoài như vậy, làm ra kiểu kỳ thị địa vực, không sợ người khác nhìn vào rồi chê cười sao." Dương Tử Hiên lạnh lùng nói.
"Cho dù phải phê bình chúng tôi, cũng không tới phiên anh..."
Trong đám người văn phòng Cô Tô tuôn ra một giọng nói, Trần Thành lập tức quay đầu, lớn tiếng quát, sau đó là vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, nói với Dương Tử Hiên: "Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-can-bo/2814994/chuong-673.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.