"Nhắc tới cũng lạ, đều là họ Dương, cũng gọi Dương thị trưởng, làm sao lại chênh lệch lớn như vậy chứ? Đường đường một thị trưởng, vậy mà cũng luân lạc tới mức ngồi cùng chúng ta ở chỗ này - đôi mắt trông mong đau khổ đợi một phó cục trưởng...cảnh giới kém quá lớn!" Nói về Dương Tự Âm, Trần Thành liền lạnh run một cái.
Kiến thức của hắn khá rộng lớn, các mối quan hệ nhiều, nhưng lúc đứng ở trước mặt nữ thị trưởng, ngay cả thở mạnh cũng không dám, trong lòng vô cùng hồi hộp.
Uống trà, ăn điểm tâm, cảm nhận được một đoàn người văn phòng thành phố Cô Tô trú đóng ở kinh thành ngồi đối diện đang phóng tới ánh mắt châm chọc, thỉnh thoảng tuôn ra tiếng cười vang, những người chính phủ thành phố Quảng Lăng đều cảm thấy giận dỗi.
Khấu Lí Nguyên là cục trưởng cục thẩm tra, người địa phương Quảng Lăng, cảm giác mất mác đối với sự suy sụp của Quảng Lăng rất mạnh, bị người Cô Tô đối diện hữu ý vô ý cười nhạo như vậy, hắn liền cảm thấy một tia nhục nhã, nhưng nhục nhã thì nhục nhã, hắn không thể làm gì được người ta.
Chỉ có thể trách nhóm quan viên cầm thực quyền ở Quảng Lăng hiện tại này, toàn một đám cầu ổn định, không có ý chí tiến thủ phát triển trong đầu.
Nghĩ đến đây, ánh mắt rơi vào trên người Dương Tử Hiên, nội tâm đánh một dấu chấm hỏi sâu sắc —— người thanh niên thị trưởng này có thể dẫn đầu Quảng Lăng quật khởi sao?
Hắn không cầu Quảng Lăng trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-can-bo/2814993/chuong-672.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.