Liễu Sơn vốn tưởng rằng Dương Tử Hiên sẽ từ từ răn dạy hắn một phen, từ từ giáo huấn vài người Bành Bằng một tý, nếu làm như vậy, Liễu Sơn hắn chính là Trư Bát Giới soi gương, nhìn mãi mà không phải người, hai bên đều không dễ nịnh nọt rồi.
Bành Bằng đối với hắn có ân, hắn xây phòng ở không tuân theo quy định, là Bành Bằng giúp hắn vụng trộm phê duyệt qua cục quốc thổ, nhưng lãnh đạo cũng không thể không để ý, nếu như không hầu hạ tốt Dương Tử Hiên, ngay cả bát cơm cũng bị ném, vậy Liễu Sơn hắn muốn khóc cũng không khóc nổi.
Hiện tại Dương Tử Hiên không so đo, lại giảm đi một phen khó xử của Liễu Sơn.
“ Này, tôi nói thằng nhóc cậu, đánh con gái của tôi rồi, lại muốn bỏ đi sao? “ Bành Bằng lớn tiếng quát Dương Tử Hiên.
“ Bành trưởng phòng... “
Liễu Sơn đang muốn muốn nhắc nhở Bành Bằng đừng trêu chọc Dương Tử Hiên, dù sao, chức quan Dương Tử Hiên cao như vậy, không phải một trưởng phòng nho nhỏ như Bành Bằng có thể gọi chọc nổi, chớ nói chi là trong tay Dương Tử Hiên cầm thượng phương bảo kiếm Ban Kỷ Luật Thanh tra.
“ Liễu đội, tôi cũng không muốn cậu khó xử, lãnh đạo của cậu đã phân phó, sự tình hôm nay, cậu không quan tâm làm gì, tôi và người gọi là Dương cục trưởng này coi như đã kết hận thù. “ Bành Bằng nhìn xem Dương Tử Hiên lạnh lùng nói.
Dương Tử Hiên chậm rãi quay đầu, nhìn nhìn Bành Bằng, hỏi Liễu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-can-bo/2814226/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.