Chuyển ngữ: Trầm Yên
......................................................
Sở Tê không tài nào hiểu nổi sư phụ đang suy nghĩ gì, hắn chỉ có thể phân tích từ hành động của đối phương để xem là thích hay ghét, cũng chỉ có thể phân tích từ vẻ mặt đối phương xem là vui vẻ hay phấn chấn.
Hắn nhìn mặt sư phụ, đoán rằng lúc này y không vui cho lắm.
Bởi vì mình cứ đòi y phải cõng, bởi vì bị ép phải bế mình nên mới không vui ư?
Sở Tê đã lâu không thân thiết với y, vất vả lắm mới tìm được cơ hội, hắn không muốn buông tay như vậy.
Hắn chỉ hơi xoắn xuýt một lát, liền bắt đầu tìm đề tài dời đi lực chú ý của sư phụ: "Quan hệ của ngài và Ma chủ tốt không? Lúc trước không phải bọn họ làm ngài bị thương sao? Tiến vào thế này liệu có hợp lý không?"
"Không có kẻ địch mãi mãi."
"Ý của sư phụ là... Lần trước bọn họ đánh ngài, ngài đã trả đòn ngược lại rồi sao?"
"Em biết vì sao Ma chủ không gặp em chứ?"
"Ông ta nói mình đang bế quan, nhưng ta không tin."
"Vậy vì sao em đã tới hai ngày mà Ly Tác vẫn không mở mắt luân hồi cho em?"
"Hắn ta còn đang chuẩn bị."
"Vậy vì sao hôm nay hắn lại muốn em ra gặp ta?"
"... Ông ta nói có người tới cửa khiêu khích, để ta ra đuổi đi." Sở Tê am hiểu nhất việc dùng ác ý lớn nhất đoán suy nghĩ người khác, lập tức nhíu mày, oán hận nói: "Chẳng lẽ ông ta muốn lợi dụng ta đánh sư phụ bị thương?"
"Xem ra em muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-than-cung-cu-quoc-trieu-bai-than-quan-quan-tuyen/1316342/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.