Sở Tê không ngờ y sẽ đến.
Ở trong tưởng tượng của hắn, tỉ lệ a nương sống dậy từ cõi chết còn lớn hơn tỉ lệ Thần quân sẽ đến.
Hắn đau quá, đau do bỏng khác hoàn toàn những cơn đau khác, thậm chí còn đau hơn cả khoét mắt. Cơn đau này không phải trong nháy mắt, mà không ngừng... không ngừng... tăng lên theo thời gian, đau đớn dồn dập tăng thêm.
Dưới tình huống không đủ năng lực phản kháng, thói quen của hắn chính là bỏ chạy trối chết, nhưng lúc này thân thể lại hoàn toàn không nghe điều khiển, mỗi tấc da bị lửa đốt tổn thương đều đang khàn khàn kêu lên đau đớn, kêu đến nỗi hắn chỉ có thể run rẩy một cách vô ích.
Thần quân nhè nhẹ nâng hắn lên, không dám đụng vào: "Sư phụ đưa em về nhà... được không?"
"Được." Sở Tê chậm rãi ngẩng đầu lên. Trí nhớ của hắn vô cùng tốt, thị lực cũng cực kỳ tốt, tại nơi ánh lửa chiếu sáng như ban ngày này, hắn có thể thu hết rõ ràng khuôn mặt của từng người vào nơi đáy mắt.
Hắn vốn là một người có thù tất báo. Mỗi khi bị bắt nạt đều không nghĩ xem vì sao đối phương lại bắt nạt mình, cũng không để bụng vì sao họ bắt nạt mình. Nếu bị bắt nạt thì tìm một cơ hội bắt nạt lại là được.
Tương tự như vậy, nếu có người muốn giết hắn, vậy thì tìm cơ hội giết ngược đối phương thôi, kể cả có là một tập thể cũng thế.
Giết rồi sẽ không bị bắt nạt nữa.
Hắn được Thần quân nhẹ nhàng bế lên. Lúc bế dậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-than-cung-cu-quoc-trieu-bai-than-quan-quan-tuyen/1316333/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.