Sở Tê bị bế lên, đối với Minh Đạm mà nói, hắn rất nhẹ, nói một câu 'Nhẹ tựa lông hồng' cũng chẳng hề quá mức.
Giống như bị gió thổi nhẹ qua thôi cũng có thể bay đi.
Mãi lâu sau Thanh Thủy mới kịp phản ứng, hắn ta vội vàng đuổi theo: "Đế quân muốn dẫn Tiểu Thất tới đâu?"
"Tới nơi hắn nên tới." Minh Đạm rũ mắt, dung nhan thiếu niên trong lòng tái nhợt, máu thấm đỏ khóe miệng, chảy từ chiếc cằm tinh xảo xuống cổ.
Đôi môi Thanh Thủy run lên: "Đó là nơi nào?"
"Một con rắn độc tới từ đâu thì phải trở về đấy."
"Ngài muốn đưa hắn xuống núi?!" Thanh Thủy khiếp sợ: "Người dưới chân núi đều hận chết hắn, bọn họ sẽ giết hắn."
"Nếu bọn họ hận hắn, vậy chứng tỏ hắn đáng chết."
"Nhưng..." Thanh Thủy nhìn thoáng qua Sở Tê lần nữa. Đây là lần đầu tiên hắn ta phát hiện Sở Tê bình tĩnh như vậy. Trước kia cho dù hắn vui mừng hay ầm ĩ, căm ghét hay ghen tị thì đều sinh động tràn đầy sức sống. Nhưng tại thời khắc này, hắn như đánh mất tất cả hứng thú phản kháng, tựa hồ đã chấp nhận số phận của mình. Hắn ta nói theo phản xạ: "Có phải chuyện này cần được Thần quân đồng ý hay không?"
"Ngươi hẳn nên đi xem hiện tại y còn sống hay không."
Lòng Thanh Thủy hơi chấn động. Cuối cùng Sở Tê cũng nâng mí mắt, hắn nhìn Thanh Thủy, nói: "Ta giết y, làm thành con rối rồi, rất nghe lời."
Khắp người Thanh Thủy lạnh lẽo.
Minh Đạm tiếp tục đi về phía trước, nhàn nhạt nói với Thanh Thủy:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-than-cung-cu-quoc-trieu-bai-than-quan-quan-tuyen/1316332/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.