Chuyển ngữ: Trầm Yên
(Xưng hô sẽ có sự khác nhau dựa trên cân nhắc về tình cảnh. Editor không bị lẫn lộn xưng hô)
........................................................
Sở Tê không thể nào đồng ý yêu cầu vô lý này được.
Mặc dù trong lòng hắn vô cùng muốn trải qua ngày lành với đại bảo bối, nhưng hắn thật sự không đủ năng lực, đành để đại bảo bối chịu khó lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó vậy.
Dù sao Sở Tê cũng không quan tâm đồ ăn là trộm hay cướp.
Hắn lấy chiếc bánh cuối cùng mang theo ra, gặm như đồ ăn sáng, nhìn trận mưa chưa ngớt, cân nhắc xem những ngày tháng sau này nên sống thế nào.
Tóm lại Thần quân uống nước hoa lộ cũng có thể sống, cùng lắm thì hắn tước một ống trúc, mỗi sáng đi hứng sương sớm hoặc múc nước suối. Về phần bánh quả không mua được thì đành thiệt cho y bị đói vậy.
Đúng lúc này, Sở Tê bỗng cảm nhận được sự khác thường theo gió và mưa bên ngoài. Hàng năm giãy giụa giữa ranh giới sống chết khiến hắn cực kỳ nhạy bén với sát khí dù chỉ với biên độ nhỏ, lập tức căng làn da ngước mắt nhìn Thần quân.
"Là con rối đang rình coi." Thần quân nhàn nhạt nói: "Không thể ở nơi này tiếp được."
"Con rối của ai?"
"Chúng ta đã rời khỏi khách điếm hai ngày, người chờ em thấy mãi lâu không có ai ra khỏi phòng thì sẽ nghĩ thế nào?" Thần quân không nói thẳng, nhưng từng chữ đều mang ý chỉ dẫn: "Tu vi của hắn và ta không phân cao thấp, lập tức phá kết giới khỏi cần nói."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-than-cung-cu-quoc-trieu-bai-than-quan-quan-tuyen/1316330/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.