Vẻ mặt Thần quân hờ hững, không chủ động cũng không phản kháng, không phải thi thể nhưng lại hơn cả một thi thể.
Sở Tê cởi được một nửa thì hết hứng thú, rầu rĩ không vui nhích tới nhìn y. Thần quân nhắm mắt, dáng vẻ hệt như lão tăng nhập định, kể cả khi y vẫn đang nằm sõng soài trên đám cỏ khô trong ngôi miếu đổ nát.
Sở Tê duỗi tay phủi bụi trên thái dương y, nhìn góc nghiêng của y, hôn 'bẹp' lên đó một cái nữa, sau đó đẩy y: "Sư phụ."
"Trời sắp mưa rồi."
Hắn vừa dứt lời, mưa đã bắt đầu rơi xuống tí tách ngoài miếu. Theo tiếng mưa to dần, gió cũng lùa vào căn phòng tồi tàn. Sở Tê giật nảy mình, vội vàng bật dậy đi đóng cửa.
Cánh cửa bên trái còn đỡ, sang đến cánh cửa bên phải, vừa đẩy được nửa đường đã rụng.
Sở Tê nhanh trí né ra, tránh khỏi thảm kịch bị cửa đè bẹp. Nhưng sau khi cánh cửa rơi xuống đất, tro bụi xộc lên vẫn bám đầy đầu đầy cổ hắn.
Hắn ho khan quạt gió, quay sang nhìn Thần quân, thấy y đã khép y phục lại, tiếp tục ngồi dậy, ngay cả một ánh mắt cũng chẳng hướng về đây.
Sở Tê ngượng ngùng đi tới: "Sư phụ, cửa hỏng rồi."
"Ừ."
"Trời còn mưa."
"Ừ."
"Gió... gió càng lúc càng lớn."
"Ừ."
"Ngài 'ừ' gì chứ!" Sở Tê nóng nảy: "Nghĩ biện pháp đi nào."
"Năng lực có hạn."
"Ngài nghĩ, ta làm."
"Phải bỏ tiền."
"......" Đúng là tiền nong làm khó anh hùng hảo hán mà. Sở Tê cắn cỏ khô ngồi xuống đối diện y, mặt ủ mày chau.
Mưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-than-cung-cu-quoc-trieu-bai-than-quan-quan-tuyen/1316329/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.