Tôi im lặng lắng nghe. Nghe thấy cả tiếng thở dài của anh, sao mà chua xót! Anh chợt lặng im mãi lúc sau mới nói tiếp:
- Về sau cậu thấy tình hình có vẻ nghiêm trọng nên mới mướn thêm người trông trẻ về nhà. Trước đó nhà có bà bếp già không đủ quản ba đứa bọn anh.
Tôi lắng nghe mà như nuốt từng lời nói ấy. Anh nói những tháng ngày sau đó của anh cuối cùng cũng được bình yên không hiểu sao tôi cảm thấy vui mừng. Phút bất thần tôi buộc miệng hỏi:
- Vậy còn… Linh là ai?
Tôi cảm thấy dường như anh có chút sững sờ khi nghe câu hỏi của tôi, sau đó tôi thấy nét buồn trên gương mặt anh. Nhưng rốt lại anh vẫn im lặng không trả lời tôi. Tôi cũng lặng im kiên nhẫn đợi.
"Ọt.. ọt.."
Giữa cái im lặng đó bất chợt có tiếng réo đòi ăn của cái bao tử rỗng, không rõ là của tôi hay anh, cũng có thể là của cả hai. Xem đồng hồ đã hơn mười hai giờ trưa. Tôi nhìn anh cười hỏi:
- Anh chắc cũng chưa ăn gì phải không? Để em xuống dưới mua cơm trưa.
- Anh đi với em.
- Không cần, anh ở đây đợi em, hôm nay anh là khách, em đãi.
Tôi nói rồi cứ thế vác thân hình ăn mặc chẳng ra làm sao đó chạy xuống tầng trệt. Cạnh nhà trọ tôi đang ở có người bán cơm, tôi là mối quen nên thấy tôi bà chủ mau mau làm một hộp. Tôi vội nói:
- Làm cho con hai hộp.
Bà chủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-nhau-la-duyen-phan/3229723/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.