Tôi tên Trần Niệm, bề ngoài thì là một soái ca 17 tuổi.
Nhưng không một ai biết rằng thực ra tôi đã từng c.hết một lần rồi.
Đúng, thực ra vào năm tôi 30 tuổi bởi vì chứng t.rầm c.ảm mà đã t.ự s.át.
Nhưng mà không biết tại sao tôi không c.hết mà ngược lại khi mở mắt ra lại phát hiện bản thân quay trở về năm 2008, trở về ngày sinh nhật lần thứ 17 của mình.
Chẳng lẽ thứ này gọi là l.inh h.ồn xuyên không ư?
Tôi nhớ năm mình 17 tuổi bố mẹ tôi đã l.i h.ôn.
Mẹ tôi một mình quay về nhà cũ ở Chiết Nam.
Tôi cùng với bố ở lại Thượng Hại.
Nhớ lại sự b.i th.ảm mà đau khổ đời trước tôi quyết định nếu như đã sống lại vậy thì dứt khoát lựa chọn lại vào năm 17 tuổi đi…
Không ở lại Thượng Hải cùng với bố tôi nữa mà lựa chọn cùng mẹ quay về quê của bà.
Mẹ tôi sắp xếp cho tôi chuyển tới một trường cấp ba ở đó để tiếp tục học lớp 12.
Chủ nhiệm lớp khá à chiếu cố tôi xếp cho tôi ngồi cùng bàn với một bạn nữ rất xinh.
Nhưng mà lúc tôi nhìn thấy mặt và tên của bạn nữ ấy sau lưng đổ một tầng mồ hôi.
Cô gái này tên Cố Phán, thực ra tôi đã quen cô ấy từ năm lớp ba rồi.
Khi đó bởi vì một vài nguyên nhân mà tôi tới học một năm tiểu học ở quê của mẹ.
Lúc đó cô ấy cũng là bạn cùng bàn của tôi.
Nhưng mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/2944997/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.