Trần Niệm quay về rồi sao mà cậu vẫn bướng bỉnh y hệt như hồi nhỏ vậy.
Nhưng mà khi nói chuyện với cậu ấy dường như phút chốc đã quay về cái thời còn nhỏ không hiểu chuyện gì vậy.
Cậu nói từ nay phải ở lại cùng tôi học còn muốn đưa tôi về nhà.
Tôi đồng ý rồi.
Nhưng mà nhìn thế nào cũng cảm thấy cậu ở lại để quấy rối hơn.
Một tờ đề chưa làm xong mà cậu đã nhét vào tay tôi một cuốn tạp chí: “Đến giờ nghỉ rồi Cố Phán, phải kết hợp giữa học tập và nghỉ ngơi!”
Tôi bị hành động của cậu làm cho dở khóc dở cười, trả lại cuốn tạp chí cho cậu rồi nói: “Vậy cậu cũng phải đợi tôi làm xong tờ đề này đã.”
Mặt cậu khựng lại nói: “Cố Phán à, cậu đừng cố gắng học hành quá rất dễ học tới ngu người luôn đấy.”
Sau đó nhận lấy cuốn tạp chí rồi tự mình xem vô cùng chăm chú: “Lâu lắm rồi không đọc “Câu chuyện xã hội” rồi, thật là có cảm giác như đang lướt zhihu.”
Mấy ngày sau cậu đưa cho tôi một cái máy MP3: “Cố Phán không có việc gì thì nghe nhạc nhiều vào, điều này có thể làm thả lỏng tinh thần, bồi dưỡng tình cảm.”
Tôi có hơi bất ngờ, có cảm giác có phải thứ đồ này có hơi đắt không.
Cậu lại nói: “Không sao, dù sao thì qua mấy năm nữa thứ đồ này cũng chẳng có ai dùng đâu.”
Mặc dù không biết cậu đang nói gì nhưng mà tôi vẫn nhận lấy cái máy MP3.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/2944996/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.