Nói Hải Kỳ tham lam, đến chết vẫn muốn cả hai người con gái đều phải thương nhớ mình, ông lại cảm thấy quá nặng nề, nhưng bảo cậu ta nhân từ, chọn cách đi vòng vèo như thế chỉ mong hai cô gái có thể tiếp tục sống vui vẻ, ông lại cảm thấy cậu ta chẳng bao giờ lương thiện đến vậy.
Trong gian phòng ẩm thấp, vài làn gió thưa thớt may mắn lọt qua được khe cửa, đập vào mấy thanh chặn giấy treo trên tường vang lên những tiếng gõ lách cách không ngừng. Thấp thoáng ánh sáng xanh đỏ trên mấy chòm đèn lơ lửng rọi xuống, hình thành một dãy dài những chuỗi ánh sáng chống chếnh đong đưa như tạc vào tường, liên tục đan vào nhau tạo ra những hình thù kỳ dị phản chiếu lên bức phù điêu bằng đá. Lúc này trong gian phòng nhỏ có bóng một người đàn ông đang ngồi, ánh sáng hắt xuống mái đầu trắng mướt của ông, còn kỳ ảo hơn cả núi băng trong rừng Địa Đàng. Người đàn ông hơi nghiêng đầu, nhận ra những tiếng bước chân loáng thoáng bên ngoài hành lang mỗi lúc một gần, cây bút lông ngỗng trên tay cũng khựng lại. Ông thở dài, từ tốn đặt bút lại trên giá, lại thận trọng cuộn tấm giấy da vẫn còn chưa hong khô mực rồi buộc chúng lại bằng dây thừng. Xong xuôi đâu đấy, ông mới chậm rãi búng tay để cánh cửa lớn trước mặt nhẹ nhàng mở ra, để lộ hình ảnh Hân Vũ đang giương tay giữa không trung, gương mặt thoáng mệt mỏi. Thấy cửa đã mở, cô cũng thôi ý định gõ mà bước ngay vào. Cô quan sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-em-noi-tan-cung-the-gioi/1622511/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.